
Sinh ra với căn bệnh bại não,ànhtrìnhtừngườiởnhàđếnngôivôđịchcủacôgáibạinã chị Phạm Thị Hằng (24 tuổi, ở TP.HCM) từng có nhiều năm chỉ quanh quẩn ở nhà, sống trong sự chở che của gia đình. Từ một cô gái hiếm khi bước ra ngoài, chị đã bén duyên với thể thao, thi đấu song song 2 bộ môn boccia và điền kinh. Mới đây, cô gái bại não xuất sắc giành 3 huy chương bạc Giải vô địch quốc gia môn điền kinh người khuyết tật năm 2026 tổ chức tại Thái Nguyên.
Từ nhỏ, chị Hằng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình bước vào con đường thể thao, tham gia tập luyện và khoác lên mình màu áo thi đấu.
Bước ngoặt đến vào đầu năm 2024, khi chị được một người quen giới thiệu đến gặp huấn luyện viên boccia - môn thể thao đầu tiên chị theo đuổi.
"Những ngày đầu tập luyện có thể là khó khăn nhất vì đó giờ tôi cũng rất ít khi hoạt động nên cơ thể rất yếu, với cả cơ thể cũng rất cứng, chưa có sự linh hoạt nên phải mất rất lâu để làm quen với bộ môn mới này", chị Hằng chia sẻ.

Chị Phạm Thị Hằng hiện tập luyện và thi đấu song song 2 bộ môn boccia và điền kinh dành cho người khuyết tật
ẢNH: THÁI HÒA
Sau gần 1 năm gắn bó với boccia, chị được tham gia giải đấu đầu tiên và có thành tích. Đó không chỉ là phần thưởng cho những ngày tháng kiên trì tập luyện mà còn giúp chị có thêm niềm tin vào bản thân. Hiện nay, chị Hằng sinh hoạt tại Câu lạc bộ của Trung tâm Cung ứng phường Tân Thới Hiệp.
Từ nền tảng của boccia, đầu năm 2025 chị quyết định thử sức với điền kinh. Đây là quyết định không hề dễ dàng bởi chị phải bắt đầu làm quen với những nội dung hoàn toàn mới gồm ném lao, đẩy tạ và ném đĩa.

Chính bộ môn boccia đã mở ra hành trình theo đuổi thể thao của chị Hằng
ẢNH: THÁI HÒA

Chị Hằng giành huy chương vàng nội dung boccia tại Giải vô địch thể thao dành cho người khuyết tật TP.HCM mở rộng năm 2026
Ảnh: NVCC
Để có thể theo được các bài tập, ngoài thời gian rèn luyện kỹ thuật, chị phải tập thêm rất nhiều bài bổ trợ nhằm tăng sức mạnh cho các nhóm cơ.
"Đối với người bình thường luyện tập bộ môn này có thể sẽ phải kết hợp linh hoạt cả cơ thể để thực hiện động tác. Còn đối với tôi vì không thể đứng dậy nên chủ yếu là ngồi thực hiện động tác nên lực sẽ tác động lên phần hông và phần vai", chị Hằng nói.
Mỗi tuần chị dành 3 buổi cố định để tập luyện. Khi gần đến các giải đấu, huấn luyện viên sẽ tăng cường thêm số buổi tập để nâng cao thể lực và hoàn thiện kỹ thuật.
Dù việc đi lại còn nhiều khó khăn nhưng chị chưa từng bỏ một buổi tập nào. Với chị, mỗi buổi đến sân đều là cơ hội để bản thân khỏe hơn và tiến bộ hơn một chút so với ngày hôm trước.
Nhà cách trung tâm khoảng 30 phút đi xe nhưng hầu như ngày nào cha chị cũng đưa con gái đến tập luyện rồi đón về. Cha mẹ chị không tạo áp lực về thành tích mà chỉ mong chị có sức khỏe và được làm điều mình yêu thích.

Chị Hằng thi đấu nội dung ném lao tại Giải vô địch quốc gia môn điền kinh người khuyết tật năm 2026
ẢNH: NVCC
Mỗi khi chị mang huy chương về nhà, người vui nhất chính là mẹ. Chị kể mẹ thường cầm những tấm huy chương và bằng khen đi khoe với hàng xóm, người quen. Những niềm vui giản dị ấy lại trở thành động lực để chị tiếp tục cố gắng trong mỗi buổi tập.
Buổi sáng chị đến trung tâm tập luyện, còn từ chiều đến tối lại tiếp tục đi bán vé số. Dù công việc khá vất vả nhưng chị chưa bao giờ xem đó là gánh nặng. Ngược lại, chị cảm thấy hạnh phúc vì bản thân đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, được gặp gỡ nhiều người hơn và nhìn cuộc sống bằng một tâm thế tích cực hơn.
"Mình không dám bỏ cuộc vì thấy mọi người xung quanh từ gia đình, những người đồng đội và huấn luyện viên dồn hết tâm sức vào mình như vậy nên mình cũng cố gắng hơn. Nếu bỏ cuộc thì phụ lòng kỳ vọng của mọi người lắm", chị Hằng tâm sự.
Đối với chị, câu lạc bộ không chỉ là nơi tập luyện mà còn giống như ngôi nhà thứ hai. Đây là nơi mọi người luôn sẵn sàng động viên, chia sẻ và hỗ trợ nhau trong cả tập luyện lẫn cuộc sống. Chính môi trường ấy đã giúp chị dần thay đổi, trở nên tự tin hơn và có thêm động lực để bước tiếp.
Đồng hành với chị từ những ngày đầu là huấn luyện viên Duy Minh người mà chị luôn nhắc đến với sự biết ơn đặc biệt. "Ban đầu không ai nhận tôi vào tập hết, chỉ có thầy Minh nhận tôi vào tập thôi", chị Hằng nhớ lại.

Các bài tập bổ trợ giúp tăng cường sức mạnh cơ bắp, đặc biệt là vùng vai và hông, phục vụ thi đấu các nội dung ném lao, đẩy tạ và ném đĩa
ẢNH: THÁI HÒA
Theo chị, huấn luyện viên chưa bao giờ nóng vội hay tạo áp lực phải đạt thành tích sớm. Ông luôn kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác, động viên chị cố gắng mỗi ngày và chờ chị tự vượt qua những giới hạn của bản thân.
Nhìn lại chặng đường đồng hành cùng học trò, huấn luyện viên Duy Minh cho biết điều khiến ông tự hào nhất không phải là những tấm huy chương mà chính là sự thay đổi của chị Hằng sau từng buổi tập.
"Đối với tôi, Hằng là một vận động viên có ý chí rất mạnh mẽ. Ban đầu lúc mới tập Hằng rất yếu, ném 3 quả bóng cũng đã mệt rồi. Nhưng bây giờ điều thấy rõ nhất là sức khỏe của bạn đã tăng lên rõ rệt. Bạn không ngừng cố gắng và trong mỗi cuộc thi đều làm hết sức mình", người thầy chia sẻ.
2656人浏览
2512人浏览
1870人浏览
1027人浏览
2320人浏览
647人浏览
新华社上海9月15日电记者苏斌 、胡洁菲)距离上海市区约一个小时车程 ,崇明体育训练基地的训练馆里,乒乓球的击球声和运动员的呐喊声此起彼伏 。中国乒乓球队在这里为爱知·名古屋亚运会做着最后准备 。亚运征途充满
明天,我们来讲科学家爱迪生的故事。电灯 、电影,都是他发明的,他是美国的“发明大王” 。爱迪生小时候,老爱问这问那 ,“这是什么呀?”“那是为什么呀?”他是个爱动脑筋的孩子。爱迪生五岁的时候,有一日,他看见
星期六早上 ,一位老人慢慢走进一家餐厅 。老人的茄克外套已经很破烂,裤子打着补丁 ,鞋子也已穿洞。老人的头有点歪 ,腰向前弯着,但他的每一步都走得那么从容不迫。老人慢慢向靠窗的一张桌子慢慢走去。服务员玛丽看见
我一向都坚信诚信是无价之宝,我也一向严酷要求自己做到诚信,不料竟会遭碰到别人的无奈失信 。二零零一年的金秋八月 ,为和家人团聚,我辞去了在南方某公司的财务经理职务,回到了阔别已久的故乡济南 。歇息了半个月后
Sinh ra với căn bệnh bại não, chị Phạm Thị Hằn
猛鬼宿舍前期玩法详解发布时间 :2022-01-16 09:47:50来源 :逗游作者:逗游网抖音猛鬼宿舍益智休闲策略游戏猛鬼宿舍游戏类别:战争策略游戏大小:74.49M 游戏语言:简体中文游戏版本:v2